Tôi lấy vợ lần đầu năm 24 tuổi. Lúc đó, tôi gặp Lý, 21 tuổi, còn rất trẻ. Lý hay cười, nói nhiều, lúc nào cũng ríu rít như không biết mệt. Tôi từng nghĩ, cuộc sống có một người như vậy ở bên thì chắc lúc nào cũng vui. Và tôi cưới.
Những năm đầu đúng là vui thật. Nhà lúc nào cũng có tiếng cười, đi đâu về cũng thấy vợ kể đủ thứ chuyện nhỏ nhặt trong ngày. Nhưng sống lâu, tôi bắt đầu thấy mệt. Lý trẻ con hơn tôi tưởng. Cô ấy giận dỗi vì những chuyện rất nhỏ, thích gì phải có ngay, không vừa ý là khóc hoặc bỏ về nhà mẹ. Tôi đi làm về nhiều hôm chỉ muốn yên tĩnh, nhưng Lý thì không bao giờ chịu ngồi yên.
Chúng tôi cãi nhau nhiều dần. Đỉnh điểm là khi con gái tôi được 1 tuổi. Lúc đó, tôi không còn thấy nhẹ nhàng khi về nhà nữa, mà là áp lực. Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn, dù biết con còn quá nhỏ nên tôi vẫn không nỡ, nhưng Lý đã dứt khoát viết đơn, ký trước. Cuối cùng, chúng tôi chia tay, con ở với Lý, tôi chu cấp mỗi tháng và thỉnh thoảng qua thăm.
Sau cuộc hôn nhân đó, tôi sống một mình 5 năm. Tôi nghĩ mình đã hiểu rõ bản thân cần gì, một người phụ nữ chín chắn, biết suy nghĩ, không còn kiểu trẻ con bốc đồng như trước.
Đến năm 32 tuổi, tôi gặp Minh. Minh hơn tôi 4 tuổi, đã từng đổ vỡ một lần. Cách Minh nói chuyện, cách cô ấy xử lý mọi việc khiến tôi cảm thấy yên tâm. Không còn những giận dỗi vô lý, không còn những cuộc cãi vã vì chuyện nhỏ. Tôi nghĩ lần này mình chọn đúng.
Chúng tôi cưới nhau khá nhanh nhưng sau khi cưới, tôi mới thấy một mặt khác.
Minh quan tâm tôi theo một cách mà ban đầu tôi tưởng là chu đáo, cô ấy hỏi tôi đi đâu, làm gì, về lúc mấy giờ. Dần dần, những câu hỏi đó trở thành kiểm soát. Đi làm về muộn 30 phút là Minh gọi liên tục. Đi ăn với bạn cũng phải báo trước, gửi vị trí, thậm chí chụp ảnh.
Minh hay nói cô ấy sợ mất tôi, sợ tôi bị thu hút bởi những cô gái trẻ hơn. Nghe thì có vẻ vì yêu, nhưng sống trong đó mới thấy ngột ngạt. Tôi không được thoải mái nhắn tin với bạn bè nữ, kể cả đồng nghiệp. Có lần chỉ vì một tin nhắn công việc, Minh đọc được và im lặng suốt mấy ngày, sau đó lại lôi ra trách móc. Tôi giải thích, nhưng càng nói, Minh càng nghĩ tôi đang giấu giếm. Càng ngày, tôi càng thấy mình như đang bị theo dõi.
Có những buổi tối, tôi ngồi trong nhà mà vẫn thấy mệt hơn cả đi làm. Tôi bắt đầu nhớ lại những ngày sống một mình, dù cô đơn nhưng nhẹ đầu. Thậm chí, tôi còn thấy cuộc hôn nhân đầu tiên, dù nhiều cãi vã, nhưng ít ra tôi còn có khoảng không gian riêng.
Giờ thì không. Chúng tôi cưới nhau được 2 năm thì tôi lại nghĩ đến chuyện ly hôn. Lần này, cảm giác không phải là bốc đồng như trước, mà là kiệt sức. Tôi không muốn tiếp tục sống trong cảm giác lúc nào cũng phải chứng minh mình không sai. Nhưng nghĩ đến việc lại thêm một lần đổ vỡ, tôi cũng chùn lại. Tôi đã 34 tuổi, qua 2 cuộc hôn nhân mà vẫn không giữ được cái nào. Có phải vấn đề là do tôi chọn sai người, hay do chính tôi không biết cách giữ gìn một gia đình?
Tôi không biết có nên tiếp tục ly hôn rồi chọn cuộc sống độc thân đến hết đời hay cố gắng chịu đựng cuộc hôn nhân như ngục tù này?
Thanh Uyên